Header Ads

Hạnh Phúc Thật Giản Đơn

Người lớn chúng ta vẫn hay ước rằng có một phép màu nào đó cho chúng ta trở về tuổi thơ, trở về những ngày tháng vô lo, vô nghĩ, những ngày tháng nhẹ nhàng, vui tươi và mơ mộng. Bởi thế giới của người lớn bây giờ bận rộn quá, bon chen quá, mệt mỏi quá. 



Người lớn bây giờ khổ quá, mệt mỏi quá.... cuộc sống không có sự riêng tư, chút thảnh thơi, áp lực từ trách nhiệm, công việc khiến phút giây nào đó người ta dễ nản lòng...Trẻ con cứ lớn, trở thành người lớn khi nào chả biết, những vô tư, hồn nhiên cũng dần biến mất. 

Người lớn khác với trẻ con, họ phải phấn đấu thật nhiều để đạt được gì đó, họ đạt được rồi họ lại phấn đấu để giành được những thứ hoàn mỹ hơn. Phiền não sinh ra cũng chỉ vì con người trăn trở quá nhiều. Chúng ta đánh đổi sức khỏe, thời gian, gia đình để đổi lấy tiền và địa vị. Lo lắng, căng thẳng, bất an là những điều luôn thường trực. Thành ra, khi những điều đó đến cùng một lúc khiến người cảm thấy thất vọng, bế tắc và mệt mỏi. 

Sau này, khi về già, thường chúng ta sẽ sống chậm để bù cho những năm tháng tuổi trẻ chúng ta đã sống vội vã. Khi còn trẻ chúng ta phức tạp hóa cuộc sống, tạo cơ hội cho dục vọng, phiền não, mệt mỏi chiếm lấy tâm trí. Chúng ta phóng đại vấn đề của chính mình, phơi bày vết thương mà không biết rằng sẽ chẳng ai quan tâm bạn đau thương đến thế nào đâu. Như vậy, chẳng phải sự phóng đại, phức tạp hóa vấn đề của bạn trở nên vô nghĩa hay sao. 

Hãy biết hài lòng với những gì mình đang có, tìm kiếm niềm vui từ những điều bình dị, trân trọng và biết ơn cuộc sống thì sẽ chẳng còn điều gì khiến chúng ta phiền não, mệt mỏi và khổ đâu. Bạn suuy nghĩ và hành động đơn giản thì mọi thứ xung quanh bạn cũng tự giãn ra và trở nên chậm lại, chậm lại để bạn tận hưởng từng giây phút của cuộc đời. Hãy nhớ hạnh phúc luôn đến từ những điều đơn giản nhất, nhỏ bé nhất. 

Thực hành hạnh phúc 

- Hãy mỉn cười mỗi sáng, tự tin và yêu thương 

- Nếu qua đường gặp người khuyết tật, hãy dừng xe lại, mở khẩu trang ra và mỉn cười "Chào cô, nay cô bán được nhiều chưa? Cháu ủng hộ cô một cây viết nhé!" 

- Khi nhìn thấy những em bé đang nô đùa, hãy dừng lại và mỉn cười. Hãy cho phép tâm hồn của bạn được thảnh thơi, an nhiên vài giây phút thôi. Hạnh phúc lắm đấy! 

- Hãy trở về nhà, đó là nơi duy nhất trên thế gian này luôn mong ngóng bạn trở về. 

- Hãy ngồi với ông bà của bạn lâu hơn, người già lặng tai, hãy ghé gần họ và kể những câu chuyện của bạn với họ. Ông bà sẽ rất hạnh phúc đấy. Người già họ thích được yêu thương, thăm hỏi và trò chuyện bạn nhé! 

- Về nhà ngay đi, sớm mai hãy dậy sớm, nằm trên giường và lắng nghe tiếng mở cửa của bố mẹ, tiếng con gà gáy sớm mai, tiếng củi cháy dưới bếp, tiếng trò chuyện của bố mẹ ngày mới, ánh sáng tờ mờ khi ánh mặt trời chưa lên. Bạn sẽ thấy yêu hơn chính ngôi nhà của mình. 



- Nếu bạn có em, hãy nhìn em bạn lúc em ý đang ngủ. Bạn sẽ thấy hạnh phúc biết nhường nào. Và bạn cũng sẽ có chút ân hận nhiều khi hay quát mắng em, sai em quá nhiều. 

- Nếu đi học xa nhà hãy nhớ, đường về nhà là con đường đẹp nhất! 

- Cảnh bình minh sớm mai thật đẹp và bạn đang ngồi trên lưng chừng núi. Đừng vội rút điện thoại ra chụp ảnh rồi post Facebook, hãy lặng nghe ngắm và thưởng tức nó. Thật hạnh phúc! 

- Bạn muốn hôn nhân hạnh phúc, hãy nhớ đến hình ảnh bông hoa hồng có gai và chiếc nhẫn cưới. Nó dạy con người ta, phải thương yêu nhau, muốn hạnh phúc như bông hoa hồng phải biết vượt qua những khó khăn như những chiếc gai nhọn kia, gia đình là tổ ấm dẫu vậy cũng khó tránh được sự va chạm, bực tức, nên khi cưới hai người trao nhẫn cho nhau là vậy "phải biết nhẫn nhịn". Ra ngoài xã hội, con gái có theo đuổi, trước khi làm gì hãy nhìn xuống bàn tay có chiếc nhẫn, nếu nản lòng vì công việc quá hãy nhìn chiếc nhẫn để nhẫn lại. Nhẫn lại để hạnh phúc nhiều hơn.  

Hạnh phúc có xung quanh chúng ta, luôn hiển hiện khi bạn mỉn cười với tấm lòng bao dung và một trái tim ấm áp sự yêu thương! 

- Vũ Mạnh Tuân - 

Không có nhận xét nào

Blog thuộc quyền sở hữu của Vũ Mạnh Tuân. Được tạo bởi Blogger.